Bài thơ “TÂM HỒN THUẬN ĐỨC”

Trong một chuyến thăm nhà máy dệt bao bì Thuận Đức vào mùa thu năm Ất Mùi, cảm mến trước tình cảm chân thành của con người nơi đây, trong giây phút thăng hoa các thi sĩ miền quê Kim Động đã cho ra đời những vần thơ xúc tích, đầy cảm động mang tên TÂM HỒN THUẬN ĐỨC.

Bài thơ là lời ngợi ca của người thi sĩ về những đóng góp của doanh nghiệp Thuận Đức trên con đường đổi mới, xây dựng quê hương đất nước, góp phần thay đổi bộ mặt của một vùng quê bình yên. Kính mời quý độc giả cùng đọc và cảm nhận:

TÂM HỒN THUẬN ĐỨC

Không phải là nơi sơn thủy hữu tình,

Cũng không phải nơi cò bay thẳng cánh.

Không có tiếng hò khoan nghe

thiết tha sâu lắng,

Để đưa tâm hồn đi suốt tháng năm.

Nhưng ở nơi đây có giàn máy âm vang,

Nghe nhịp sống có cuộc đời hối hả.

Như những tiếng đàn có âm thanh lạ,

Máy và Người cứ soay tít vòng quay.

Tái tạo những bao bì có từ khắp muôn nơi,

Đón về đây đã sạch tinh trắng xóa.

Đưa vào máy nghiền tròn thành bi nhỏ,

Rồi lại vuốt dài thành những sợi mong manh.

Sợi lại xếp hàng đưa vào máy dệt nhanh,

Thành những chiếc bao mang theo hồn của gió.

Thương bao lắm còn mắc màn cho nữa,

Để khỏi muỗi ruồi làm bẩn “tấm lụa xanh”.

Tôi cứ mải mê theo guồng máy quay nhanh,

Chỗ dệt chỗ cắt bao may thành đóng gói.

Bàn tay chị em thoăn thoắt như chào nói,

Chia tay bao về với – những người yêu.

Như đã hẹn nhau từ những buổi chiều,

Thuận Đức đấy mang hồn thơ rất đẹp.

Chỉ có vậy thôi mà sao tôi mê mệt,

Yêu con người Thuận Đức quê ta.

Giám đốc Cường vui vẻ nói tạm xa,

Phó đốc Quang hẹn có ngày trở lại.

Chào Thuận Đức ra về còn nhớ mãi,

Hồn thăng hoa viết tặng những dòng thơ.

Thuận Đức góp phần làm xanh mãi quê ta,

Bởi những chuyến hàng cứ tít tắp bay xa.

25/10/2015

<Sưu tầm – Câu lạc bộ thơ Kim Động>

TIN NỔI BẬT

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *